[VnExpress] Anh hùng hot dog

Cuối tuần qua, ở New York, một anh bán bánh mì xúc xích gây náo động. Ahmed Mohammed, một người bán hot dog (bánh mì kẹp xúc xích), bị đuổi khỏi “vị trí” bán hàng rong ở gần Trung tâm thương mại Thế giới. Lý do là khách du lịch phàn nàn anh ta bán quá đắt, 30 đôla Mỹ cho một chiếc bánh và một lon nước ngọt.

(Ảnh Internet)
Báo chí vào cuộc, Mohammed bị tố trên sóng truyền hình, hội bảo vệ người tiêu dùng lên tiếng, chính quyền tiến hành điều tra, và chàng bán rong bị đuổi kèm một án phạt. Lý do của việc anh bán hotdog chịu búa rìu dư luận thì hẳn nhiều người cũng nhận ra. “Điều này mang lại hình ảnh rất xấu cho New York”, một lãnh đạo tổ chức xã hội lên tiếng.

Ấy thế mà trên tờ New York Post ngày thứ sáu, nhà phê bình danh tiếng Kyle Smith dành hơn 1.000 từ để tôn vinh anh bán hot dog giá cắt cổ này là một anh hùng. “Anh hùng hot dog”, ông gọi, đã bán cái giá mà người ta chấp nhận mua. Giá của một mặt hàng là giá do người mua quyết định. Cái gọi là các “nạn nhân” thực ra chính là những người đã làm nên giá 30 đôla kia. Ai không thích hoàn toàn có thể bỏ đi, tại sao lại mua rồi trút tội vạ lên đầu anh bán rong? Ông dành nhiều từ mỉa mai cay độc cho những người đã tố cáo làm Ahmed mất chỗ kiếm ăn. Nếu các “nạn nhân” muốn gửi đơn, hãy tự gửi về nhà mình, Smith nói, tự vấn xem sao mình lại trả 30 đôla.

Khó bàn đến chuyện đúng sai của “anh hùng hot dog”, nhưng tôi không thể không liên tưởng đến Hà Nội khi đọc câu chuyện ở New York. Bởi vì ở đây, những hành vi được cho là “ngược đãi” khách hàng cũng phổ biến. Tôi đang nói đến “bún mắng, cháo chửi” trên phố cổ. Và bởi vì ở đây, mọi người cũng hành xử như thể đó là lỗi của các chủ cửa hàng. Họ không nhận ra rằng sở dĩ cái quyền được bán giá trên trời, vừa bán vừa đuổi khách ấy, thực chất là do chính khách hàng tạo ra.

Những cửa hàng ăn nơi mà những ông bà chủ (và cả người phụ bàn) vừa phục vụ, vừa quát mắng đuổi khách, luôn là những nơi tấp nập nhất, đông đúc nhất. Họ không việc gì phải điều chỉnh hành vi khi mà vừa bán vừa đuổi vẫn không hết khách. Mọi người vẫn đến, lầm lũi ăn.

Chính tôi cũng đã từng nhiều lần chấp nhận ngồi ăn trong cái khung cảnh ấy trên phố cổ. Cho đến một lần, tôi đang cắm mặt vào bát phở gà, thì nghe thấy tiếng ngọt nhạt của một người khách. Một chị khách đang đon đả nịnh bà chủ quán phở, thôi chị sao phải nóng, em đùa ấy mà, còn bà chủ thì đang quạu cọ nhiếc móc. Tôi đứng dậy đi về. Nhục, thế thì nhục quá. Về sau, cứ mỗi lần chủ quán nào đó có thái độ khó chịu, tôi lại bỏ nguyên đồ ăn đấy đứng dậy trả tiền rồi đi.

Ở Hà Nội, bún mắng cháo chửi vẫn tràn lan. Và ở Hà Nội, khách hàng vẫn mong chờ một mệnh lệnh hành chính từ trên xuống dẹp tình trạng này. Chính quyền cũng có ý định đó thật, năm ngoái cũng tiết lộ ý định phạt những chủ quán hàng thiếu văn hóa. Tôi thấy sờ sợ ý tưởng này. Thế cuối cùng thì năng lực tự điều chỉnh của thị trường ở đâu? Chính khách hàng duy trì các quán hàng ấy, và rồi chính quyền lại phạt họ bởi vì khách hàng chủ động đến đấy nghe chửi. Không hề tồn tại một logic thị trường nào.

Nếu có thể, tôi cũng muốn gọi các bà chủ bún mắng cháo chửi là những anh hùng, như cách của Kyle Smith. Vì chính họ, đã hiên ngang đứng giữa bão tố dư luận, và làm cái điều họ có quyền làm: vừa bán vừa chửi những thực khách cam chịu, cho đến lúc nào đám đông còn trao cho họ quyền đó.

Chính họ, những anh hùng bún mắng cháo chửi, là những người tố cáo sự thiếu quyết đoán của rất nhiều cá nhân trong xã hội, tố cáo một tâm lý né tránh kỳ quặc. Một việc nhỏ bé như từ chối ăn ở một cửa hàng phục vụ không tốt, mà cũng kêu gọi và mong chờ “ai đó cao hơn” ra tay điều chỉnh giúp, thì những vấn đề lớn hơn, chắc chắn cũng lại chờ “nhà nước lo”.

Có thể sự điều chỉnh của chính quyền cũng cần thiết, nhưng thái độ của đám đông mới là điều quyết định. Hình ảnh của Hà Nội, không xấu đi vì những quán bún mắng cháo chửi. Nó xấu đi bởi những quán bún mắng cháo chửi đông nghẹt khách hàng.

Và tương tự, những bất cập trong xã hội, không được tạo ra bởi chính bất cập, mà bởi những người chấp nhận sống chung với chúng.


[TxT] Những câu nói nổi tiếng làm thay đổi thế giới

1. Những câu nói nổi tiếng của A.Einstein


- Tôi không hề có tài năng gì cả, chỉ là tôi vô cùng tò mò.

- Bất cứ một người đàn ông nào cũng có thể lái xe an toàn khi đang hôn một cô gái, đơn giản là vì anh ta đã không hôn nhiệt tình.

- Một người không mắc lỗi sẽ không tìm tòi điều mới lạ.

- Đừng cố gắng để thành công, hãy cố gắng sống có giá trị.

- Thông tin không phải là kiến thức. Nguồn duy nhất của kiến thức chính là kinh nghiệm.

- Ta phải biết luật chơi. Và sau đó chơi tốt hơn tất cả những người khác.

-Tôi không phải là quá thông minh, chỉ là tôi nghiên cứu vấn đề lâu hơn thôi.

2. Những câu nói nổi tiếng của Abraham Lincoln



- Chúng ta có thể phàn nàn vì trong bụi hoa hồng có gai, hoặc hãy vui mừng vì trong bụi gai có hoa hồng.

- Vì không muốn làm nô lệ nên tôi sẽ không làm chủ nô lệ.

- Có thể tiến chậm, nhưng đừng bao giờ bước lùi.

- Tính cách giống như cái cây và danh tiếng giống như cái bóng. Cái bóng là những gì chúng ta nghĩ về nó, cái cây mới là điều thực sự.

-Hãy cho tôi 6 tiếng để đốn hạ một cái cây, tôi sẽ dành 4 tiếng đầu tiên để mài rìu.

3. Những câu nói nổi tiếng của Bill Gate


- Nếu bạn sinh ra trong nghèo khó, đó không phải là cái tội. Nhưng nếu bạn chết đi trong nghèo khó thì đó là lỗi của bạn.

- Tôi đã thi trượt một số môn, nhưng bạn tôi thì đã qua tất cả. Bây giờ anh ta là một kỹ sư trong Microsoft còn tôi là chủ sở hữu của Microsoft.

- Ăn mừng thành công cũng tốt, nhưng quan trọng hơn là phải biết chú ý đến những bài học của thất bại.

- Trước khi bạn ra đời, bố mẹ của bạn đã chẳng “đáng chán” như bây giờ. Bố mẹ đã trả những hoá đơn của bạn, giặt giũ quần áo bạn sạch sẽ và lắng nghe bạn kể xem bạn sành điệu như thế nào. Vì vậy trước khi cằn nhằn bố mẹ điều gì thì hãy dọn dẹp buồng ngủ của bạn cho ngăn nắp đi đã.

- Đừng so sánh bản thân với người khác. Làm như vậy là bạn đang tự xúc phạm mình đấy!

- Hãy hòa nhã với những kẻ dở hơi. Ai biết được ngày sau và khi đó bạn có thể phải làm việc cho một kẻ như vậy.

- Thế giới vốn không công bằng. Bạn biết điều này chứ? Dù bạn có nhận thấy sự bất công trong xã hội hay không thì cũng đừng hy vọng làm thay đổi được nó. Việc cần làm là hãy thích nghi với nó.

4. Những câu nói nổi tiếng của Walter Lippmann


- Khi mọi người cùng chung một ý kiến thì đó là lúc không ai suy nghĩ nhiều.

- Sự đối kháng giữa nhân dân và các đơn vị kinh doanh lớn đã biến mất bởi chính nhân dân đã tham gia quá sâu vào kinh doanh lớn.

- Cần sự thông thái để hiểu được sự thông thái: Âm nhạc chẳng là gì nếu người nghe đều điếc.

- Bài sát hạch tối thượng cho một người lãnh đạo là anh ta để lại sau mình trong những người khác niềm tin và ý chí để đi tiếp.

5. Những câu nói nổi tiếng của Steve Jobs


- Sáng tạo chỉ là kết nối mọi thứ với nhau. Khi bạn hỏi những người sáng tạo làm thế nào để làm nên một sản phẩm, họ sẽ cảm thấy ngượng ngùng một chút vì thực ra họ không làm gì cả. Những gì họ làm dần sáng tỏ theo thời gian và đến như một điều tự nhiên

- Luôn nhớ rằng mình sẽ phải chết là cách tốt nhất mà tôi biết để tránh sa vào suy nghĩ mình có cái gì để mất. Khi bạn chẳng còn gì, không có lý do nào để bạn không đi theo chính trái tim mình

- Hãy là thước đo về chất lượng. Một số người không quen sống trong môi trường mà sự hoàn hảo được kỳ vọng

- Bạn không thể kết nối mọi thứ để nhìn về phía trước, bạn chỉ có thể kết nối chúng khi nhìn lại. Vì vậy, bạn phải tin tưởng rằng những gì ở hiện tại bằng cách nào đó sẽ kết nối trong tương lai. Bạn phải tin tưởng vào một điều gì đó - linh tính, số phận, cuộc đời, sự nghiệp hay bất cứ điều gì. Cách tiếp cận này chưa bao giờ làm tôi thất vọng và nó đã tạo nên sự khác biệt trong cuộc đời của tôi

- Công việc chiếm một phần lớn cuộc sống mỗi người và cách duy nhất để hài lòng là làm những gì mà mình nghĩ là to lớn. Và cách duy nhất để làm những công việc tuyệt vời đó là yêu những gì mình làm. Nếu bạn không tìm thấy lý tưởng này, hãy tiếp tục tìm kiếm, đừng nản lòng. Trái tim sẽ chỉ lối cho bạn và mọi chuyện sẽ tốt dần theo thời gian. Vì thế hãy quyết tâm đến cùng. Đừng bỏ cuộc

- Là người giàu nhất trong nghĩa trang không quan trọng với tôi... Khi đi ngủ và nghĩ rằng mình đã làm điều gì đó tuyệt vời... đây mới là điều tôi quan trọng

- Tôi thấy tự hào về những điều chúng tôi chưa làm cũng như đã làm. Sáng tạo có nghĩa là nói 'không' với hàng nghìn thứ

- Tôi nghĩ rằng nếu bạn làm được điều gì đó tuyệt vời, đừng sống với cảm xúc đó quá lâu. Hãy tiếp tục nghĩ đến những việc cần làm tiếp theo

- Phải rời khỏi Apple là điều tốt nhất từng đến với tôi. Gánh nặng thành công được thay thế bằng cảm giác nhẹ nhõm của người mới bắt đầu. Tôi được tự do bước vào quãng thời gian sáng tạo nhất trong cuộc đời mình

- Chất lượng quan trọng hơn số lượng. Một lần home-run còn hơn hai lần double

- Tôi tin rằng khoảng một nửa những gì khác biệt giữa doanh nhân thành đạt và không thành đạt là sự kiên trì tuyệt đối

6. Những câu nói của Lý Quang Diệu


- Ngay cả khi nằm trên giường bệnh hay bị đưa xuống mồ, nếu cảm thấy có gì đó không đúng, tôi sẽ vẫn đứng dậy. Với những ai cho rằng sau khi rời khỏi vị trí thủ tướng, tôi sẽ nghỉ hưu vĩnh viễn thì cần phải xem xét lại

- Tôi thường bị cáo buộc tham gia quá sâu vào cuộc sống riêng tư của các công dân. Vâng, nếu tôi không làm như vậy có lẽ chúng ta sẽ không có được như ngày hôm nay. Và tôi sẽ không hề hối hận khi tuyên bố rằng chúng ta sẽ không ở đây, sẽ không đạt được những tiến bộ về kinh tế nếu không quan tâm đến những vấn đề rất riêng tư – ai là hàng xóm của bạn, bạn đang sống như thế nào, bạn gây ồn ào ra sao và bạn sử dụng ngôn ngữ gì. Chúng ta quyết định cái gì là đúng. Đừng bao giờ bận tâm đến suy nghĩ của mọi người

- Nếu nói Singapore là một ‘nhà nước bảo mẫu’ tôi tự hào vì là người đã tạo ra nó

- Cuối mỗi ngày, những gì tôi trân trọng nhất là mối quan hệ của con người. Với sự ủng hộ đáng tin cậy của vợ và các đối tác, tôi sống một cuộc sống thật sự. Tình bạn và những sợi dây gắn bó trong gia đình mà tôi nuôi dưỡng đã cho tôi cảm giác hài lòng với cuộc sống và nó giúp tôi là chính mình

- Tôi luôn hướng đến sự chuẩn xác nhưng không phải về mặt chính trị

- Khi một người đàn ông tốt nghiệp đại học không muốn cưới một người phụ nữ cũng tốt nghiệp đại học, tôi sẽ nói anh ấy là một người ngốc nghếch. Nếu cưới một người không có bằng cấp, bạn sẽ gặp phải vấn đề rất lớn. Một vài đứa trẻ được sinh ra có thể có tương lai sáng lạn, một số khác có thể không

- Vì không còn hoạt động chính trị nên tôi sẽ không còn liên quan đến những gì thế hệ trẻ của Singapore nghĩ gì về mình. Tuy nhiên, sau này khi chết, thế hệ những nhà nghiên cứu sẽ làm luận án tiến sỹ về tôi phải không? Như vậy chắc hẳn sẽ có rất nhiều chủ nghĩa khác nhau. Tôi đã sống đủ lâu để biết rằng bạn có thể được sẽ được lý tưởng hóa về cuộc sống và thậm chí là chỉ trích sau khi chết.

Những cuốn sách không thể không đọc một lần
  1. Hành Trình Về Phương Đông
  2. Nghĩ Giàu Và Làm Giàu
  3. Khuyến Học
  4. Sức Mạnh Tiềm Thức
  5. Quốc Gia Khởi Nghiệp
  6. Nhà Giả Kim



TxT tổng hợp

[Truyện cười] Khi con gái là dân IT

[Truyện cười] Khi con gái là dân IT


Ba cô gái trẻ làm việc cho các công ty máy tính lần lượt lấy chồng. Một hôm họ gặp nhau, nói những chuyện trên trời dưới đất, trong đó có một đoạn như sau:
Cô gái thứ nhất hồ hởi khoe: Thật kinh khủng. Đúng là Intel Inside mất điện cũng không cần UPS (bộ lưu điện)!
Cô gái thứ hai: Còn của tớ thì có thể nối mạng bất cứ lúc nào mặc dù đang rất bận. Hơn nữa thoáng một cái là đã có thể chia sẻ tài nguyên bất kể trong tình huống nào. Đúng là dòng Pentium!

(Ảnh Internet)

Cô gái thứ ba: Các cậu thua tớ hết. Của tớ đúng là Athlon 600 MHz! Mọi rào cản không có nghĩa lý gì. Khi sử dụng tớ cảm thấy chóng cả mặt, nhiều lúc thao tác của mình còn không theo kịp nữa!

Cô gái thứ nhất: Tớ chẳng ham tốc độ cao quá. Tớ chỉ cần bền bỉ là đạt yêu cầu.

Cô gái thứ ba nói tiếp: Có lẽ vậy. Nếu tốc độ quá cao mà phải thay mainboard cho phù hợp thì hỏng hết. Có khi tớ phải tìm cách hạn chế tốc độ.

Cô gái thứ hai đưa ra ý kiến: Dễ ợt! Khi truy cập, bạn phải mở hết các ứng dụng ra là tốc độ chậm ngay thôi mà.


- Theo Cuoi.net

[TxT] Những điều cần biết khi tìm kiếm thông tin trên Internet

Bạn hiểu thế nào về Internet ?
Internet có thể hiểu là mạng máy tính lớn nhất thế giới, hoặc chính xác hơn là mạng của các mạng, tức là bao gồm nhiều mạng máy tính trên thế giới được nối lại với nhau.
Internet bao gồm rất nhiều mạng máy tính trên thế giới kết nối với nhau và cho phép bất kỳ một máy tính nào trong mạng máy tính có thể kết nối bất kỳ máy nào khác để trao đổi thông tin với nhau. Một khi đã kết nối vào Internet, máy tính của bạn sẽ là một trong số hàng trăm triệu thành viên của mạng khổng lồ này. Cơ quan quản lý chung về Internet được đặt tại Mỹ.

Một số thuật ngữ thường dùng
- Tên miền (Domain name) : Để quản lý các máy tính đặt tại những vị trí vật lý khác nhau trên hệ thống mạng máy tính nhưng thuộc cùng một tổ chức, cùng lĩnh vực hoạt động… người ta nhóm các máy này vào một tên miền (domain). Mỗi tên miền là duy nhất.

Dưới đây là các miền thông dụng :
com: Các tổ chức, công ty thương mại.
org: Các tổ chức phi lợi nhuận.
net: Các trung tâm hỗ trợ về mạng
edu: Các tổ chức giáo dục.
gov: Các tổ chức thuộc chính phủ
mil: Các tổ chức quân sự.
int: Các tổ chức được thành lập bởi các hiệp ước quốc tế.
Ngoài ra còn nhiều đuôi mở rộng khác nữa như it, ly, name, info, mobi, ...

Mỗi quốc gia còn có quy đinh riêng một miền gồm hai ký tự. 
Ví dụ : vn ( Việt Nam), us (Mỹ), ca (Canada), cn (Trung Quốc)…

- Trang Web (Webpage) : Trang web thực chất là một tập tin chương trình được lập trình bằng ngôn ngữ lập trình Web (như: HTML, PHP, ASP, JSP,...), khi duyệt, các trình duyệt sẽ chuyển đổi thành dạng tập tin HTML. Tập tin HTML có đuôi .htm hoặc .html. Chúng có khả năng nhúng hoặc liên kết với nhiều tập tin khác thuộc nhiều chủng loại khác nhau như tập tin ảnh, video, âm thanh, text,… kể cả tập tin HTML khác.

- Website : Nơi chứa các trang Web của một tổ chức hoặc các nhân.

- Homepage : Trang Web đầu tiên của một Website hoặc trang Web xuất hiện đầu tiên khi khởi động trình duyệt với địa chỉ domain của Website đó.

Những điều cần biết khi tìm kiếm thông tin trên Internet

Bước 1: Xác định mục đích sử dụng thông tin.

Kết quả nhận được thường là tập hợp rất lớn các trang Web nên gây mất tập trung cho sự chọn lựa. Vì vậy, cần xác định mục tiêu tổng quát trước khi tìm kiếm. Tìm kiếm thông tin theo diện rộng sẽ tìm được một lượng lớn thông tin hơn tìm theo chiều sâu. Tìm kiếm thông tin theo chiều sâu sẽ tìm được thông tin sát với chủ đề hơn, mặc dù số lượng thông tin sẽ ít hơn.

Bước 2: Chuẩn bị các từ khóa cần tìm (đây là bước quan trọng để tìm được thông tin mong muốn)

Từ khóa (Key word) : Từ khóa là một từ hoặc cụm từ được rút trong tên chủ đề hoặc chính văn tài liệu, nó phản ánh một phần nội dung hoặc toàn bộ nội dung của chủ đề hoặc tài liệu muốn tìm kiếm.
Sau khi gõ từ khóa vào và tìm kiếm thì sẽ xuất hiệu rất nhiều kết quả hiển ra. Mỗi kết quả là một đường link đến trang Web có chứa từ khóa hoặc chủ đề mà bạn đang muốn tìm. Việc bạn cần làm lúc này là xem xét kết quả mà chức năng tìm kiếm đưa ra:
- Nếu có quá nhiều kết quả, quay lại và gõ thêm từ vào ô tìm kiếm để thu hẹp phạm vi cần tìm. Lưu ý rằng, từ khóa càng dài, càng đặc biệt thi kết quả tìm kiếm càng ít.
- Nếu có quá ít kết quả, thu hẹp/ xóa bớt một số từ trong ô tìm kiếm hoặc tìm từ khác thay thế.
- Bạn cũng nên thử xem qua những kết quả đầu tiên. Nếu những trang đó chưa hữu ích lắm, thử quay lại và dùng từ tìm kiếm khác.

Bước 3: Sử dụng mục tìm kiếm nâng cao của chức năng tìm kiếm

Ví dụ: Bạn đang muốn tìm tài liệu để luyện thi đại học thì từ khóa ở đây là "luyện thi đại học" hay cụ thể hơn (để cho ra kết quả chính xác hơn) là "tài liệu thi đại học", bạn có thể chọn từ hay cụm từ đồng nghĩa như với từ khóa đó như "ôn thi đại học".
- Chỗ mà các từ khóa được tìm thấy. Ví dụ: ở tiêu đề, ở đoạn thứ nhất, hay ở đoạn mã.
- Ngôn ngữ để tìm kiếm. Đây là một chi tiết đáng lưu ý vì nếu bạn muốn tìm tài liệu bằng tiếng Việt thì bạn nên chuẩn bị một bộ gõ tiếng Việt như Vietkey hay Unikey để có thể gõ những từ khóa mà bạn muốn tìm bằng tiếng Việt, khi đó kết quả dò tìm sẽ chính xác hơn nhiều.
- Các trang web bao gồm các file hình ảnh, video, MP3/nhạc, ActiveX, JAVA...)
- Thời gian các trang web được xây dựng hoặc bổ sung thông tin mới.
- Bạn có thể sử dụng các toán tử kết hợp để tìm kiếm như: And (và), Or (hoặc), Not (không), ... sử dụng các phép toán: +, - khi muốn kết hợp hay loại bỏ trong kết quả tìm kiếm.

Bước 4: Sau cùng, bạn nhớ theo dõi quá trình tìm kiếm bằng cách:

- Liệt kê những trang bạn đã xem qua, thời gian xem.
- Xem các trang web, đặc biệt là địa điểm và ngày bạn tìm thấy

Bước 5: Những thao tác tải và lưu thông tin sau khi bạn đã tìm được

- Nếu lưu văn bản (file text, htm) : vào File – Save as (chọn các kiểu lưu văn bản)
- Nếu lưu file (.doc,.pdf, .exe) : Nhấp chuột vào file cần tải, sau đó lưu.
- Ngoài ra, bạn có thể dùng những công cụ tải thông tin. Trên Internet hiện nay có khá nhiều công cụ hỗ trợ tải (download) file khá hiệu quả như: Get right, Mass download, Internet Download Manager, Flashget, Gigaget… là những công cụ tải file hay Teleport, Webcopyer…là những công cụ tải web.

Tìm kiếm thông tin ở đâu?

Dùng trang Web thuộc lĩnh vực đang quan tâm mà bạn đã biết. Internet hiện nay rất phổ biến, có thể nói rất dễ dùng ngay cả đối tượng là trẻ em. Vì vậy, thói quen sử dụng web về lĩnh nào đó thì chính bạn là người hiểu hơn ai hết. Vậy bạn mở trang quen thuộc ấy để tìm tin, ít ra cũng không mất nhiều thời gian tìm kiếm.

Một số cung cụ tìm kiếm phổ biến trên thế giới:
http://google.com
http://bing.com
http://search.yahoo.com
http://search.com...
Một số công cụ tìm kiếm ở Việt Nam
http://coccoc.com
http://laban.vn 
http://www.google.com.vn
http://vn.yahoo.com...

Từ những bước sơ lược trên các bạn đã có thể tìm kiếm thông tin trên Internet một cách dễ dàng rồi đó. Bạn hãy bắt tay ứng dụng những phương pháp trên để tìm những tài liệu nghiên cứu cho mình.
Chúc bạn tìm kiếm thành công.

TxT tổng hợp



[VnExpress] Những cục pin đã chết

Tháo cục pin từ chuột máy tính ra, tôi tự hỏi: cái này bỏ vào đâu nhỉ?

Tôi không biết, vì không có chỗ nào để bỏ cục pin đã qua sử dụng. Bỏ vào thùng rác chung thì không đành, vì tôi biết khi bị đốt chung với rác thải thông thường, cục pin sẽ chảy ra thành một nguồn chất độc ngấm vào đất và nước.

Chuyện đúng là nhỏ như cọng rác. Nhưng những cọng rác nhỏ có khi lại làm nên một công trình lớn, nếu chúng được xử lý hiệu quả. Chẳng hạn, người Nhật đã hình thành những khu chứa rác khổng lồ, sau đó họ chôn lấp và trồng cây lên, tạo thành những đảo rác lấn biển. Những đảo rác ấy lại tiếp tục được đầu tư xây dựng, trở thành những hòn đảo nhân tạo xinh xắn, như là Odaiba ở Tokyo.

Người nước ngoài đến Nhật, có lẽ bài học đầu tiên để hòa nhập vào cộng đồng là việc phân loại rác. Trong một tuần, họ có những ngày nhất định để vứt giấy, sách báo; có ngày để bỏ các đồ không đốt được; có ngày để hủy đồ đốt được...
(Ảnh Internet)
Người dân nước này được hướng dẫn phân loại rác với bất cứ một vật cỏn con nào. Mỗi chai nước có thể chia thành hai hay ba nhóm: thân chai, nắp chai, miếng giấy bóng bọc trên thân chai. Học sinh tiểu học uống sữa trong bữa ăn trưa ở trường xong, bỏ ống hút một khay, phần hộp sữa làm bằng giấy thì mở các nếp gấp ra, bóp xẹp lại, rồi xếp gọn vào một khay khác. Ở nhà ga, trường học, nơi công cộng, luôn có một dãy dài 3-5 thùng với tên gọi tương ứng để vứt rác.

Nước Nhật không có nhiều tài nguyên. Họ biến rác thành tài nguyên.

Có lẽ vì thấy được lợi ích lớn của cọng rác nhỏ, Nhật từng hỗ trợ Việt Nam phân loại rác. Mỗi hộ gia đình ở khu phố nhà tôi được phát hai thùng nhựa: thùng màu xanh cho rác vô cơ và thùng màu vàng cho rác hữu cơ. Một số gia đình cũng phân loại thức ăn thừa, rau cỏ vào thùng vàng. Nhưng rốt cục, vào cuối ngày, người ta gom lẫn lộn tất cả vào một xe rác.

Nhưng nói như vậy không phải là người Việt Nam không biết quý từng cọng rác. Từ lúc hiểu tiếng mẹ gọi, tôi đã nghe có người đạp xe vòng quanh xóm rao “nhôm, đồng, sắt vụn, dép nhựa bán đê/ lông ngan lông ngỗng bán đê”. Ông thu gom đồ cũ còn có cả bài vè nghe rất vui tai như “tivi tủ lạnh bàn là, hỏng không dùng nữa thì là bán đê”. Đến nay, họ - những người biết rõ rác có thể tái chế, có thể sinh lợi - vẫn hiện diện thường xuyên trong sinh hoạt cộng đồng dân cư ở nhiều nơi.

Việc phân loại rác sinh hoạt khá quen thuộc với người Việt Nam. Việc phân loại và thu gom các vật gây nguy hại cho môi trường như pin chết, bóng đèn tuýp, bình ga nhỏ… mới là những thứ gây bối rối cho họ. Câu chuyện lớn hơn nữa là thu gom, quản lý và xử lý rác, không chỉ rác thải sinh hoạt mà ở phạm vi rộng hơn là rác công nghiệp, rác y tế... Đây chính là phần việc đang cần có bàn tay của cơ quan quản lý.

Ngày 19/4, Bộ Tài nguyên và Môi trường sẽ tổ chức ngày hội tái chế chất thải tại TP HCM. Hội chỉ có một ngày, nhưng người dân xả rác 365 ngày mỗi năm, những hoạt động phân loại, thu gom, xử lý cần làm không thiếu một ngày nào.

Những cục pin chết của tôi vẫn nằm trong ngăn kéo. Nếu được, chúng sẽ được mang đến ngày hội tái chế sắp tới. Cũng có thể, chúng sẽ được giữ riêng đến khi Việt Nam có chính sách thu gom chất thải độc hại một cách phổ biến và khoa học.

Theo Nguyễn Thị Thủy - VnExpress

[TxT] Bác Hồ - Vĩ nhân giản dị

Hồ Chí Minh - niềm tự hào của nhân loại tiến bộ. Bạn có tự hỏi trong thời đại bùng nổ thông tin như hiện nay, hình ảnh Bác Hồ trong con mắt thế hệ trẻ, đặc biệt là trẻ em sẽ thế nào không?!

(Ảnh Internet)
Trong dịp kỷ niệm 125 năm ngày sinh của Bác, tất cả các phương tiện truyền thông trong nước và quốc tế, từ báo chí, truyền hình, mạng xã hội, ... đều đưa tin về Bác. Các tin tức về Bác thật có ý nghĩa nó bồi đặp thêm niềm tự hào dân tộc, là dịp mỗi người soi lại mình để sống tốt hơn. Nhưng trẻ em thì sao? Các em có hiểu được nội dung từ các bản tin dầy đặc đó không? Tôi nhớ, khi còn bé hình ảnh Bác in đậm trong tâm trí như một người thân, gần gũi trong gia đình, tôi không biết và không được biết đến các triết lý sâu xa, tư tưởng sáng ngời của Bác.
Thiết nghĩ, chúng ta cần quan tâm đến trẻ em và giúp các em biết, hiểu và yêu Bác như những người thân trong gia đình theo góc nhìn riêng của trẻ.

TxT

[VnExpress] Anh hùng bàn phím

Vào năm ngoái, UNICEF chi nhánh Thụy Điển đưa ra một thông điệp truyền thông khá khác thường: “hãy like chúng tôi trên Facebook, và không đứa trẻ nào được tiêm văcxin phòng bại liệt”.

“Likes không cứu mạng trẻ em. Chỉ có sự trợ giúp về vật chất mới làm được điều đó,” đại diện của UNICEF sau đó giải thích. Họ kêu gọi mọi người ủng hộ bằng tiền thay vì “likes”.

Khi thế giới chuyển dần sang online, những kiểu “đấu tranh” cho các mục tiêu tốt đẹp bằng likes và comment như vậy trở nên phổ biến hơn.

Các học giả truyền thông gọi hiện tượng đó là “slacktivism/clicktivism”, nghĩa là việc thể hiện thái độ bằng các hành vi trên mạng thay vì hành động ngoài đời thực. Ngôn từ Việt Nam hóa chúng ta hay gọi là “anh hùng bàn phím”.
(Ảnh Internet)
Nhìn chung, có thể chia ra hai loại “anh hùng bàn phím” cơ bản.

Ở dạng thứ nhất, người dùng Internet cảm thấy đã hành động đủ để giúp ích cho cộng đồng chỉ bằng một cái click chuột. Chúng ta thấy hài lòng khi đã “like” fanpage của một chiến dịch xóa đói giảm nghèo, ký tên trong các cuộc vận động (petition) trực tuyến, hay comment bày tỏ sự cảm thông trước một mất mát nào đó.

Chúng ta nghĩ đã làm được một điều tốt, bỏ qua chủ đề vừa mới làm mình sôi máu trong ít phút, và đi tìm thú vui khác trên mạng. Nhưng thực tế là thế giới không thay đổi bằng “likes”. Mười triệu “likes” cũng không giúp Toàn Shinoda sống lại hay xóa bỏ bệnh AIDS.

Sự vô danh, vô thưởng, vô phạt của mạng Internet cũng dẫn đến một loại “anh hùng bàn phím” thứ hai, mà có lẽ phổ biến ở nước ta hơn, là những người sử dụng diễn đàn trực tuyến để thỏa mãn cái tôi cá nhân thay vì đóng góp vào chủ đề tranh luận. Nó xuất hiện ở nhiều dạng thức khác nhau: từ những phê phán, đả kích cá nhân, đến những lời bông đùa ác ý, và cả những bịa đặt không rõ chủ đích.

Hai vụ việc gần đây có liên quan đến “anh hùng bàn phím” là tin đồn dịch Ebola xuất hiện tại Việt Nam và thông tin cho rằng nhóm phượt Phong Vân lợi dụng vụ tai nạn xe khách ở Lào Cai, mà họ đã tham gia cứu hộ, để “làm hàng”.

Nhà chức trách đã xử lý những người tung tin đồn Ebola, còn ở sự kiện thứ hai, tôi không có đủ thông tin để phán xét. Tuy nhiên, mỗi người có thể tự đưa ra kết luận cho mình từ thông tin của những người tham gia cứu hộ, báo chí, cơ quan chức năng, và cả từ lời khen của Bộ trưởng Đinh La Thăng.

Tôi luôn coi trọng phản biện và thông tin đa chiều, bởi một xã hội không có tương tác giữa các quan điểm khác biệt thì không thể phát triển. Tuy vậy, tranh luận cần phải dựa trên nguyên tắc tôn trọng người khác, sử dụng chứng cứ và lý lẽ nhằm tìm ra sự thật và chân lý. Tranh luận để phục vụ cho bất kỳ mục đích nào khác đều không nên khuyến khích.

Không phải chỉ đến bây giờ những kiểu “anh hùng” như trên mới xuất hiện. Đó là một hiện tượng xã hội mà có lẽ thời kỳ nào cũng có: người ta cũng đã từng kèn cựa nhau ở sau lũy tre làng hay trong khu nhà tập thể thời bao cấp.

Nhưng Internet đã cung cấp những công cụ hoàn hảo để nâng tầm ảnh hưởng của hiện tượng này lên phạm vi lớn hơn nhiều. Sự dễ dàng phát tán và tốc độ lan truyền chóng mặt của nó có thể đưa thông tin đến với hàng triệu người dùng internet trong nháy mắt.

Tác hại cũng khôn lường hơn: một tin đồn về vắc-xin có thể khiến cả chương trình tiêm chủng quốc gia thất bại. Có những người bị trầm cảm, và đôi khi tìm đến cái chết, chỉ vì bị tấn công bằng ngôn từ quá khích trên mạng. Nhiều quốc gia, như Mỹ và Australia, đã liệt một số hành vi kiểu “anh hùng bàn phím” vào tội hình sự (cyberstalking – quấy rối qua mạng).

Tất nhiên, luật dù có chặt chẽ đến đâu thì đều có kẽ hở, đặc biệt là các quy định liên quan đến một không gian vô tận như thế giới ảo. Suy cho cùng, việc “sống tử tế” trên mạng phụ thuộc phần lớn vào thái độ của mỗi người.

Erik Qualman, một chuyên gia về mạng xã hội người Mỹ, từng chia sẻ với tôi rằng ở thời đại này “di sản” để lại sau khi chúng ta trở về cát bụi sẽ không phải là bao nhiêu ngôi nhà, bao nhiêu tiền của, mà là cái tên mình ra sao khi search trên Google.

Chúng ta muốn để lại di sản gì trên mạng internet? Trả lời xong câu hỏi đó, có lẽ mỗi người sẽ tự muốn uốn tay bảy lần trước khi gõ phím.

Theo Khắc Giang- VnExpress

[VnExpress] iPhone và sự tự tin

Với không ít người Việt, “iPhone 6 ra mắt” là sự kiện quốc tế tiêu biểu nhất trong tháng 9, hơn cả khủng hoảng Nhà nước Hồi giáo (IS) hay chuyện Scotland bỏ phiếu độc lập.
(Ảnh Internet)
iPhone và Apple, đến hẹn lại lên, trở thành cơn sốt ở Việt Nam trong vòng bảy năm qua.

Không thực sự đam mê công nghệ, tôi chỉ để ý đến chiếc iPhone cách đây bốn năm, khi thấy một bác tài xế dành dụm ba tháng lương để mua nó. Không phải một chiếc xe máy để đi làm hay cái máy giặt cho vợ, mà là chiếc điện thoại. Ba tháng lương. Và bác chỉ biết dùng nó với công dụng như một chiếc smartphone Trung Quốc.

Tôi không kỳ thị iPhone. Tôi nghĩ, việc người ta thích và mua nó để phục vụ cho các nhu cầu trong công việc, cuộc sống là điều rất bình thường. Sự việc chỉ trở nên không bình thường khi ai đó khao khát sở hữu chiếc iPhone bằng mọi giá. Hình như với một số người, iPhone trở thành một thước đo, mà nếu không có nó, họ sợ, giá trị của mình sẽ bị hạ thấp.

Nhìn rộng ra, quan niệm dùng vật chất để khẳng định, thể hiện bản thân không chỉ giới hạn ở chiếc điện thoại. Nó còn nằm ở mong muốn sở hữu một chiếc SH đời mới, những bộ trang phục Louis Vuitton, hay chiếc đồng hồ Thụy Sĩ. Bằng vật này hay vật khác, nhiều người dường như cần chúng như một loại trang sức với hy vọng nâng tầm bản thân.

Mong muốn đó, xét cho cùng, cũng không quá khó hiểu, bởi khẳng định bản thân cũng là một nhu cầu. Những người làm marketing có lẽ sẽ biết đến tháp nhu cầu Maslow, trong đó đặt “thể hiện bản thân” ở đỉnh tháp, sau khi các nhu cầu về sinh-thể-lý đã được đáp ứng. Con sốt iPhone ở Việt Nam cho thấy nhiều người, như ví dụ tôi nêu ở trên, sẵn sàng nhảy vọt lên nhu cầu tồn tại hàng ngày để đứng trên đỉnh tháp. Làm như vậy, nói như Karl Marx, họ dần biến bản thân thành hàng hóa và đo giá trị của mình thông qua lăng kính đó (sùng bái vật chất - commodity fetishism).

Theo tôi, gốc rễ của việc sùng bái vật chất là sự thiếu tự tin. Khi không chấp nhận mình như vốn có, họ sẽ cố đeo những cái “nhãn” để tự thỏa mãn bản thân. Đó là hiện tượng tôi thấy phổ biến ở những quốc gia đang chuyển mình như Việt Nam - điều không quá mãnh liệt ở các nước phương Tây phát triển, nơi vẫn được coi là đỉnh cao của tôn thờ vật chất.

Nhiều người phương Tây có bản ngã rất cao mà không cần có bất kỳ “nhãn mác” sang trọng nào. Một người lao công cũng có thể bắt tay và nói chuyện thoải mái với ông Barack Obama mà không có dấu hiệu tự ti hay khúm núm. Họ tự tin với những gì mình có.

Với nhiều người, tự tin là phải đi mua. Cái giá của tự tin tất nhiên là không rẻ. Tiền nhập khẩu hàng xa xỉ của Việt Nam gần đây năm nào cũng tiệm cận 10 tỷ USD. Và có bao người ở nước ta phải nhịn những nhu cầu tối thiểu để có tiền mua iPhone 6?

Trong truyện ngắn “Mưa mặt nạ”, nhà văn Nhật Chiêu đưa ra hình ảnh cả ngôi làng không còn biết mình là thật hay giả khi đeo những chiếc mặt nạ từ trên trời rơi xuống. Từ đó, họ đánh mất mình và sống cuộc đời của người mặt nạ. Mặt nạ vật chất, như chiếc iPhone, như xe SH, sẽ trở thành mặt người khi ta cho phép chúng làm vậy.

Bạn chọn mặt nào cho hôm nay?

Theo Nguyễn Khắc Giang- VnExpress

[VnExpress] Thách thức mang tên Uber

Tôi chỉ thực sự để ý đến Uber trong một ngày tắc nghẽn giao thông trầm trọng ở London tháng sáu vừa qua. Lần đó, các tài xế taxi ở thủ đô nước Anh chặn hết các trục đường chính ở trung tâm để biểu tình, ép chính quyền ban lệnh cấm Uber.

(Nguồn Internet)
Các tài xế ở khắp châu Âu cũng đồng loạt ra đường cùng yêu sách tương tự, với nỗi sợ lơ lửng trên đầu là ứng dụng này có thể xóa sổ cần câu cơm của họ. Hiện Uber có mặt trên 200 thành phố lớn của gần 50 nước khác nhau, dù mới ra đời năm 2009.

Uber là gì mà chỉ vài năm đã có thể đe dọa đến sự sinh tồn của ngành dịch vụ đã tồn tại cả trăm năm?

Hiểu một cách đơn giản, đây là một dịch vụ “đi nhờ” xe, kết nối khách hàng có nhu cầu và tài xế thông qua ứng dụng trên smartphone. Họ không nhất thiết phải sở hữu bất kỳ chiếc xe nào, nhưng cần ký hợp đồng với các hãng xe hoặc xe cá nhân để thực hiện dịch vụ. Đây là sáng tạo rất đặc trưng của kỷ nguyên số, nơi tất cả mọi thứ đều được tối ưu hóa dựa trên nền tảng công nghệ mới và xã hội mạng lưới (network society).

Sự ra đời của Uber hay các ứng dụng khác như dịch vụ thuê nhà Airbnb là điều tất yếu. Nhưng cái mới ra đời cũng đồng nghĩa với sự đi xuống, thậm chí lụi tàn, của những cái cũ. Như việc chúng ta có đèn điện thay thế đèn dầu, ôtô thay thế xe ngựa, hay điện thoại di động thay thế bồ câu đưa thư. Chúng ta sẽ như thế nào nếu người Đức cấm dùng máy in của Gutenberg bởi vì nó khiến những người chép tay Kinh thánh thất nghiệp? Hay cấm báo điện tử hoạt động vì sợ không còn ai đọc báo giấy?

Nhà kinh tế học gốc Áo Joseph Schumpeter gọi đó là “sự phá hủy mang tính sáng tạo” (creative destruction): vòng xoáy sáng tạo liên tục hình thành các phát kiến mới và nghiền nát những trở lực cũ trên đường đi của nó.

Tôi không ngạc nhiên khi Uber vấp phải phản ứng từ nhiều phía khi thâm nhập vào Việt Nam, dù ứng dụng này đã có hơn 5 triệu lượt tải, chỉ tính riêng trên Android. Vừa qua, TP HCM đã bắt đầu ra quân lập biên bản, xử phạt các xe ôtô thực hiện dịch vụ này trên địa bàn. Hành động này không phải là cá biệt: nhiều thành phố trên thế giới như Brussels, Berlin, hay Vancouver cũng đã cấm Uber.

Việc cư xử với những thứ mới mẻ như Uber hẳn nhiên là rất khó khăn, bởi quản lý nhà nước thường có độ trễ lớn so với sáng tạo công nghệ. Tuy nhiên, tôi chia sẻ với quan điểm của Bộ trưởng Đinh La Thăng rằng, không thể giữ tư tưởng “không quản được thì cấm”. Bởi theo tinh thần của luật pháp Việt Nam, công dân có quyền kinh doanh những gì pháp luật không cấm.

Hơn nữa, trong một nền kinh tế thị trường, điều mà chúng đang tìm kiếm sự thừa nhận, thì sự thành bại của kinh doanh phải dựa trên nguyên tắc cung-cầu. Việc lựa chọn giữa taxi truyền thống hay Uber, hay những ứng dụng như Easy Taxi và GrabTaxi, nên thuộc về người dùng. Những sự can thiệp, nếu có, chỉ nên nhằm mục đích tạo lập môi trường cạnh tranh bình đẳng.

Tôi không cổ súy cho việc kinh doanh không có giấy phép hay trốn thuế, những vấn đề mà chính quyền nhiều thành phố lo ngại với Uber. Tuy thế, tôi nghĩ đó là việc mà các bên có thể ngồi lại cùng nhau để đối thoại. Đến khi mọi thứ đã rõ ràng, thì quyết định cấm hay cho phép dịch vụ này hoạt động mới thực sự thấu tình đạt lý.

Quay trở lại với cuộc biểu tình của tài xế taxi tại London mà tôi chứng kiến. Trớ trêu thay, chính vì sự cố này mà số khách sử dụng Uber đã tăng đến 850% ở thủ đô nước Anh ngay sau đó. Suy cho cùng, khách hàng vẫn luôn biết đâu là lựa chọn tốt nhất cho mình.

Theo Nguyễn Khắc Giang- VnExpress

[Truyện cười] Cái chết của một lập trình viên

Bill là một lập trình viên. Một hôm, Bill thấy mình đang đứng trước một hội đồng để quyết định lên thiên đường hay xuống địa ngục.
(Nguồn Internet)

Hội đồng cho biết Bill có thể xem qua hai nơi này trước khi đưa ra câu trả lời cuối cùng.
- Tốt thôi.
Bill nói xong thì được một thiên thần đưa tới bãi biển lấp lánh nắng vàng với tiếng nhạc du dương và các cô gái mát mẻ đang nằm dài trên bãi biển.
- Trời ơi. Thiên đường tuyệt diệu quá!
- Không đâu - thiên thần nói. Đó là địa ngục. Anh có muốn xem thiên đường không?
- Có chứ.
Thế là thiên thần đưa Bill ta đến một nơi khác. Chỗ này chỉ có vài đám người đang ngồi trong công viên chơi trò Bingo và cho lũ chim bồ câu đang ăn vụn bánh mỳ.
- Đây mà là thiên đường sao?
- Đúng vậy.
- Thế thì tôi chọn địa ngục.
Ngay lập tức, Bill thấy mình đang bị ngập trong đám dung nham đỏ quạch nóng chảy. Anh ta la lên nức nở:
- Bãi biển đâu rồi? Cả âm nhạc nữa? Các cô em xinh tươi kia đang ở đâu?
- Đó chỉ là bản Demo thôi.
Thiên thần cười mỉm rồi biến mất.
!!!

TxT sưu tầm

[TxT] Nâng cao kỹ năng thực hành để tạo tiền đề sáng tạo cho sinh viên CNTT

CNTT là một ngành khoa học mang tính tổng quát rất cao. Để tạo ra một sản phẩm công nghệ thông tin thực sự đỏi hỏi các kỹ sư phải có vốn kiến thức vừa sâu vừa rộng.
Trong thực tế, các cơ sở đào tạo về CNTT chưa đáp ứng được nhu cầu rất cao cả về số lượng và chất lượng. Hầu hết các sinh viên CNTT ra trường phải đào tạo lại trước khi làm việc thực sự.

Một số bấn đề gặp phải của sinh viên CNTT như sau:
- Thiếu tính sáng tạo trong công việc
- Kỹ năng làm việc nhóm và kỹ năng mềm kém
- Tư duy độc lập và chủ động trong công việc
- Không cập nhật công mới thường xuyên.

Trong những hạn chế kể trên thì khả năng sáng tạo kỹ thuật nổi nên là một trong những vấn đề quan trọng nhất. Các ngành kỹ thuật nói chung và trong ngành CNTT nói riêng sự sáng tạo mang lại giá trị rất lớn thậm trí là then chốt trong một số sản phẩm luôn có sự đòi hỏi cao (như phần mềm, các thiết bị di động,…)
(Ảnh Internet)

Làm thế nào để tăng tính sáng tao của sinh viên?
Theo tôi, cần phải giải quyết một số vấn đề sau:
- Cung cấp cho sinh viên những kiến thức nền thật vững chắc. Các kiến thức này nằm rải rác trong các môn cơ sở và cơ sở ngành (Toán cao cấp, ngoại ngứ, TRR, LT CB, CTDL và GT, vi xư lý,…)
- Hình thành và rèn luyện cho sinh viên tác phong, thói quen và kỹ năng thực hành chuẩn mực. Khi sinh viên sử dụng máy tính và các thiết bị thực hành đúng cách, hợp lý, dễ dàng sẽ làm tăng sự hứng thú học và nghiên cứu cho sinh viên. Tôi nhận thấy kỹ năng thực hành của sinh viên CNTT trong khoa nói chung là kém. Điều này có thể được lý giải từ nhiều lý do, mà theo tôi quan trọng nhất là phương pháp dạy, nội dụng dạy thực hành và cơ sở vật chất phòng thực hành.
- Giáo viên (GV) cần khuyến khích, kích thích tính sáng tạo của sinh viên như là một tiêu chuẩn đánh giá môn học. Bản thân GV cũng phải là một tấm gương sáng tạo không ngừng cho sinh viên noi theo. GV không ngừng cập nhật công nghệ mới, luôn rèn luyện kỹ năng thực hành. Một điều quan trong là GV cũng cần tạo ra được những sản phẩm có ứng dụng thực tế.
- Xây dựng các nhóm sinh viên có khả năng và sở thích về một lĩnh vực hẹp nào đó. Hình thành các đề tài nghiên cứu khoa học cho sinh viên. Giúp đỡ và khuyến khích sinh viên làm ra các sản phẩm cụ thể có thể ứng dụng trong thực tế.
- Định hướng và gắn các bài thực hành trên lớp với các vấn đề mang tính thực tế cao. Kỹ năng sáng tạo sẽ được hình thành từ những bài giảng, giáo trình và một một cơ chế quản lý sáng tạo. Và hơn hết muốn có sinh viên sáng tạo cẩn phải có những người thầy sáng tạo.
TxT - Tham luận

[Truyện cười] Không đủ dài

Không đủ dài

Một người chồng và người vợ đang cố gắng để thiết lập một mật khẩu mới cho máy tính của họ. Người chồng đặt, "Mypenis," và người vợ rơi từ trên ghế xuống mặt đất cười lớn vì trên màn hình nó thông báo, "Lỗi. Không đủ dài."

TxT

[TxT] Tự kỷ ám thị để thành công

Theo wikipedia.org: Tự kỷ ám thị hay tự thôi miên (Autosuggestion) tự tâm niệm là thuật ngữ đề cập đến tất cả những hình thức tự kích thích và khuyến khích bản thân qua năm giác quan của con người, là quá trình tự tâm niệm, tự khích lệ. Tự kỷ ám thị đóng vai trò cầu nối giữ một bên là phần ý thức tạo ra tư duy và một bên là phần tiềm thức tạo ra hành động. Thông qua những suy nghĩ chi phối tâm trí bấy lâu nay vẫn tồn tại trong ý thức (không quan trọng đó là những ý nghĩ tích cực hay tiêu cực), những nguyên tắc của tự kỷ ám thị sẽ chạm đến tiềm thức của con người và tác động đến tiềm thức bằng những suy nghĩ đó.


(Phó chủ tịch Intel vận dụng "tự kỷ ám thị" để thành công. Ảnh Internet)
 
Tôi không muốn đi sâu về khái niệm tự kỷ ám thị, tôi muốn chia sẽ với các bạn phương pháp sử dụng hiện tượng tự kỷ ám thị để bạn đạt thành công. Bạn có thể hiểu một các đơn giản nhất về tự kỷ ám thị là: bạn nghĩ và muốn bạn như nào thì dần dần bạn sẽ là người như thế.

Có hai cuộc thí nghiệm rất thú vị đã diễn ra ở Mỹ trong thế kỷ trước.
Thí nghiệm thứ nhất diễn ra tại một trường trung học. Theo lệ thường, hàng năm nhà trường luôn tuyển chọn các em học sinh có điểm cao nhất vào lớp chọn, và chọn các giáo viên có kinh nghiệm dạy lớp này. Tất nhiên, kết quả học tập của lớp này là rất tốt. Nhưng năm đó, nhà trường không tuyển chọn các em có điểm cao vào lớp chọn nữa mà chỉ chọn các em có điểm trung bình (tất nhiện điểm đầu vào được giữ kín) nhà trường tuyên bố rằng đó là những em có điểm cao nhất, họ chọn các giáo viên có kinh nghiệm bình thường và tuyên bố là đây là những giáo viên được đánh giá cao để dạy lớp đó. Thật kinh ngạc, sau một năm theo dõi, thời gian đầu "lớp chọn" có kết quả  tốt hơn hẳn các lớp khác, thậm chí còn tốt hơn cả lớp có toàn học sinh có điểm cao nhất. Vậy điều gì đã xẩy ra, rõ ràng là sức mạnh của tự kỷ ám thị đã mang lại. Các học sinh trong "lớp chọn" thử nghiệm đó luôn nghĩ mình là học sinh giỏi nhất và luôn cố gắng và cuối cùng họ đạt được kết quả như mong muốn.
Thí nghiệm thứ 2 diễn ra tại đại học Havard. Nhà trường tuyển chọn ngẫu nhiên ra 3 đội bóng rổ để thi đấu với nhau. Đội thứ nhất luyên tập chăm chỉ cả chiến thuật và kỹ thuật, đội thứ 2 không hề luyện tập gì, đội thứ 3 không luyện tập chiến thuật và kỹ thuật thay vào đó, mỗi ngày huấn luyện viên của họ "nhồi nhét" vào đầu cầu thủ của mình niềm tin chiến thắng, họ yêu cầu cầu thủ của mình luôn nghĩ mình sẽ chiến thắng. Điều bất ngờ đã xẩy ra sau giải đấu, đội 2 bị loại nhanh chóng còn đội 1 và 3 thi đấu ngang ngởi với nhau. Rõ ràng sức mạnh của tự kỷ ám thị thật ghê gớm.

Tại sao chúng ta không vận dụng phương pháp này để thành công !?

Chúc bạn thành công với phương pháp này.
TxT


[TxT] Tư duy thành công

Hầu hết mọi người trên thế giới này đều muốn mình thành công. Có người cho rằng mình thành công, họ đã thành công trong việc học, việc kiếm tiền, chơi thể thao, đi du lịch, thậm chí là thành công trong việc ăn chơi, uống rượu,...
 (Adam Khoo, nguồn Internet)
Theo từ điển tiếng Việt: Thành công được hiểu là đạt được kết quả, mục đích như dự định
Theo bạn thế nào được gọi là thành công ?! Theo tôi, thành công đơn giản là xác định rõ mục tiêu và theo đuổi mục tiêu đó đến cùng. Việc xác định mục tiêu rất quan trọng, nếu mục tiêu của bạn quá thấp thì bạn sẽ dễ dàng đạt được nó và như, vậy hẳn đã thành công chưa! nếu bạn xác định mục tiêu quá cao bạn sẽ không đạt được mục tiêu đó, vậy hẳn bạn đã thất bại chưa!
Sự thành công ban đầu thể hiện ở sự xác định mục tiêu thành công, dựa vào đâu để bạn biết mình đã xác định mục tiêu đúng chưa. Theo tôi, cách thông minh nhất là dựa vào những người đã thành công trong cùng lĩnh vực trước đó.
Một phương pháp tư duy mà tôi rất tâm đắc được Adam Khoo viết trong cuốn "thay đổi tư duy, thay đổi cuộc đời" đó là tư duy như những người thành công. Những người thành công trước đó, họ đã kiểm chứng rằng phương pháp tư duy và hành động của họ cho kết quả tốt, vậy chúng ta không cần phải mò mẫn đi tìm các phương pháp đó nữa, hãy làm theo các mô thức thành công của họ.
Bạn muốn mình học giỏi? Bạn hãy xem người học giỏi nhất trong lớp bạn họ học như thế nào. Họ có những phương pháp, thói quen ra sao. Bạn vận dụng nó một cách sáng tạo phù hợp với bạn, chắc chắn bạn sẽ thành công.
Bạn xác định mục tiêu để thành công trong tương lại dựa vào kết quả đã đạt được trong quá khứ của những người đã thành công trước đó. Tất nhiên, bạn có thể xác định mục tiêu cao hơn họ. Lập kế hoạch hành động như họ đã từng làm, tránh những thất bại họ đã từng gặp và quan trọng là bạn cần thay đổi phương pháp đó cho phù hợp với hoàn cảnh và bản thân.

Chúc bạn thành công, theo góc nhìn của bạn.
TxT

[VnExpress] Tiến sĩ là ai?

Đó là câu hỏi tưởng như ai cũng biết nhưng nếu đặt ra, tôi tin chắc sẽ nhận được nhiều câu trả lời gây ngạc nhiên, nhất là trong một xã hội mà danh xưng đang trở nên hỗn loạn như hiện nay.

Cách đây hai năm rưỡi, tôi bảo vệ luận án tiến sĩ và được cấp bằng sau đó không lâu, thế nhưng suốt quãng thời gian theo đuổi nghiệp học hành, tôi không mảy may nghĩ đến câu hỏi vừa nêu trên. Cho đến một lần, nhân nói chuyện với một người bạn, tôi mới vỡ lẽ ra là không ít người vẫn đang hiểu lầm về danh xưng tiến sĩ.

Lần đó, người bạn cũ hỏi thăm tôi đang làm gì, tôi trả lời rằng đang đi học. Nghe xong, bạn hỏi tôi rất thành thật: tiến sĩ rồi thì còn phải học gì nữa? Tôi chắc ở nước mình, không thiếu người vẫn nghĩ như bạn tôi về danh xưng tiến sĩ, đặc biệt là trong một xã hội mà văn hoá hiếu học đã biến tướng thành một thứ sùng bái bằng cấp.
(Ảnh: Internet)
Tôi giải thích với bạn rằng tiến sĩ chẳng qua chỉ là học vị được cấp cho những người theo đuổi nghiệp học hành trong một lĩnh vực hẹp cụ thể nào đó. Người học tiến sĩ là người nghiên cứu, thông qua luận án học cách tư duy, giải quyết vấn đề một cách duy lý theo các phương pháp khoa học. Luận án cũng chỉ là một bài tập lớn, không hơn. Đó là bước đầu tiên để một người theo đuổi nghề nghiên cứu bước chân vào thế giới học thuật chứ không hề là đỉnh cao nào đó cho phép người ta ngơi nghỉ, tự hài lòng. Tiến sĩ chưa phải là đỉnh cao của tri thức trong chuyên ngành hẹp của họ và lại càng không phải là đại diện đỉnh cao cho mọi phương diện tri thức khác, dù rằng họ có thể có một tầm nhìn khá rộng.

Cũng như nông dân là thợ cấy thợ cày, công nhân là thợ máy, tiến sĩ - người theo đuổi nghề chữ nghĩa sách vở cũng chỉ là thợ học, vậy thôi. Nếu nghĩ như vậy, có lẽ người Việt sẽ dần thoát ra khỏi tâm lý sùng bằng cấp để nhìn nhận công bằng hơn về các ngành nghề khác nhau. Để rồi, xã hội Việt Nam sẽ bớt đi nghịch cảnh thừa thầy thiếu thợ hay nạn bằng cấp giả...

Ở Mỹ - đất nước thu hút tinh hoa học thuật của mọi quốc gia trên thế giới bằng chế độ ưu đãi cao - việc nhìn nhận học vị tiến sĩ lại rất chừng mực. Người Mỹ cân nhắc rất kỹ việc học lên đến học vị tiến sĩ không chỉ vì môi trường học thuật khắt khe mà còn vì đầu ra nghề nghiệp cho học vị này trên thực tế là rất hẹp. Người theo học tiến sĩ hầu hết là những người muốn làm việc trong môi trường hàn lâm - một môi trường hiếm việc hàng đầu. Các công ty khi tìm kiếm nhân sự cũng rất cân nhắc khi thuê người có bằng cấp tiến sĩ, vì họ sẽ phải căn cứ vào học vị để trả lương cho tương xứng.

Một cô giáo ở trường mầm non của bọn trẻ nhà tôi kể chuyện rằng, cô lớn lên trong một gia đình có bố mẹ và anh chị đều học tiến sĩ. Nhìn thấy tất cả những khó nhọc của họ, cô quyết định đi học làm cô nuôi dạy trẻ. Cô và gia đình cô ai cũng vui vì lựa chọn đó.

Tôi tin rằng, một cuộc sống hạnh phúc không thể xây nên trên một nền tảng sáo rỗng. Thói sùng bằng cấp của người Việt mình là một trong những nguyên nhân của đời sống sáo rỗng đó, đáng kể nhất là nạn loạn danh xưng. Điều đáng lo hơn cả là trong bối cảnh nhập nhèm danh xưng ấy, nhiều người có tư chất và liêm sỉ bèn từ chối mọi danh xưng dù họ xứng đáng. Cứ như thế, mọi giá trị trong xã hội dần bị đảo lộn lúc nào không hay.

Danh không chính, ngôn không thuận. Vậy, nên chăng bắt đầu lại từ việc chính danh?

Theo Nguyễn Thị Thanh Lưu- VnExpress

[VnExpress] ‘Tủ rượu’ hay ‘tủ sách’?

Năm 2012, trong một chuyến đi thực tế, một anh phóng viên hỏi một ông nguyên tổng biên tập người Đan Mạch về việc làm sao để Việt Nam phát triển như các nước Bắc Âu? Ngay lập tức, ông thì thào trả lời “đọc sách” với rất nhiều hàm ý.

Châu Âu có cuộc dịch thuật vĩ đại vào thế kỷ 11 - 12, làm nền tảng phát triển khoa học, văn hóa và phổ cập tri thức cho mọi tầng lớp xã hội. Trong ngôi nhà của họ, qua nhiều thế hệ, không thể thiếu một tủ sách. Dễ dàng nhận ra sách cũng là món hàng thiết yếu đối với họ. Các dịch vụ vận chuyển phân phát sách của Amazon vẫn tấp nập như việc giao sữa, phát báo mỗi sáng. Mỗi cuốn sách được coi như một sản phẩm chắt lọc mà mỗi người có thể nhận được những giá trị riêng tùy thuộc vào nhận thức của bản thân. Nói như nhà văn nổi tiếng người Mỹ Edmund Wilson, “không có chuyện hai người cùng đọc một cuốn sách giống nhau”. Theo nghiên cứu của Eurostat năm 2011, người Bắc Âu như Phần Lan, Thụy Điển đọc khoảng 12 cuốn sách mỗi năm.

Theo thống kê của Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch năm 2013, người Việt Nam trung bình không đọc được một cuốn sách mỗi năm. Tôi nói tới đây chắc sẽ có nhiều người đổ lỗi cho các phương tiện nghe nhìn lấn át. Không ai phủ nhận Internet như một cái chợ tự do về thông tin, tra cứu kiến thức. Truyền hình bùng nổ các nội dung giải trí đang thống trị thời gian rỗi của con người. Trong “ngôi làng toàn cầu”, nhiều người tìm đến sách điện tử bởi sự tiện lợi, tuy nhiên nhìn xung quanh chúng ta, bao nhiêu người Việt Nam dùng điện thoại smartphone, Ipad để đọc sách. Người dùng đang dần trở thành nô lệ của công nghệ thay vì trở thành người tạo ra công nghệ, nếu không có thói quen tiếp nhận tri thức của nhân loại thông qua sách vở. Tại một buổi hội thảo, một CEO phương Tây nói rằng anh ta không ngại sử dụng chiếc điện thoại Nokia rẻ tiền với chức năng nghe gọi cơ bản, nhưng sợ không đọc những cuốn sách hay và tự loại bỏ mình khỏi những cuộc đàm luận thú vị với bạn bè, đồng nghiệp.
Sách nói ở đây không chỉ những tiểu thuyết giải trí, mà cả những tác phẩm cung cấp tri thức và các loại sách chuyên khảo. Tôi nhiều lần nhận được bài tập của sinh viên mà trong danh sách tham khảo không quá nổi ba cuốn chuyên khảo, và chỉ lật vài trang tôi biết được xào từ Internet. Nói rộng hơn, nhiều trí thức còn lười đọc sách thì đông đảo người dân xa lạ với sách là điều dễ hiểu.

Chúng ta biết rằng 40% chủ nhân các giải Nobel chính là người Do Thái, và bí quyết của họ là tạo thói quen đọc sách cho trẻ em từ nhỏ. Họ thậm chí còn ướp nước hoa lên sách để hấp dẫn trẻ em. Bàn về văn hóa đọc của người Việt Nam, nhiều người thường ví “tủ rượu” của người Việt và “tủ sách” của người Do Thái. Trong nhiều ngôi nhà ở Việt Nam, tủ rượu thường xuất hiện “bề thế” ở những nơi dễ nhìn thấy; trong khi tủ sách có thể không được dành cho một vị trí nào, dù là khiêm tốn.

Cuộc dịch thuật vĩ đại văn hóa và tri thức của phương Tây có thể được ví như mang lửa văn minh về khai sáng, khiến văn hóa đọc của họ bùng nổ, để có sự phát triển khiến thế giới nể trọng ngày nay. Nói như nhiều học giả, sách là nền tảng để chấn hưng đất nước. Nhà thơ, nhà văn Mỹ gốc Nga Joseph Brodsky cho rằng: "Có những tội nặng hơn chuyện đốt sách. Một trong những tội đó là không đọc sách!”.
Theo Phạm Hải Chung- VnExpress

[Vnexpress] Thái độ với truyền thông

Tôi khá ngỡ ngàng khi vừa được Bộ Y tế mời gặp để trao đổi về tình hình truyền thông trong y tế. Bất ngờ hơn nữa, từ Bộ trưởng đến một số lãnh đạo các Cục, Vụ của Bộ đều biết đến các bài viết của tôi, dù đó chỉ là những chia sẻ đời thường của một bác sĩ chuyên phẫu thuật cột sống trên trang Facebook.

Mặc dù phải chuẩn bị tiếp đặc phái viên của Thủ tướng Abe (Nhật Bản) về việc xây dựng khu y tế kỹ thuật cao, bà Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến vẫn dành thời gian để trao đổi với tôi những vấn đề về y tế hiện nay, đặc biệt là việc giảm tải bệnh viện. Qua cuộc nói chuyện, tôi hiểu bà đã đọc những ý kiến của mình về vấn đề này. Tôi cũng rất tâm đắc với nhận định của bà rằng, vấn đề giá dịch vụ y tế của Việt Nam hiện nay là một trong các yếu tố làm cho y tế Việt Nam chưa thể phát triển được. Như vậy, trong ngành y, chúng tôi khá thống nhất với nhau trong nhìn nhận vấn đề. Chỉ có điều, làm sao cho người dân và dư luận hiểu được những khó khăn của ngành, từ đó, chúng tôi có được sự ủng hộ của người dân, dư luận để làm cho y tế đất nước phát triển hơn. Theo bà Bộ trưởng, thời gian qua, việc người dân còn chưa hiểu rõ ngành y tế, đặc biệt là có thái độ, phản ứng không tốt với những tai biến y khoa có phần lỗi của ngành y - đó là chưa làm tốt công tác truyền thông, chưa làm cho người dân hiểu được những yếu tố đặc thù của ngành và những khó khăn của y tế Việt Nam hiện nay.

Trong cuộc gặp thân mật, tôi cũng biết thêm một chi tiết thú vị, đó là vào các buổi giao ban ở Bộ, các bài báo, bài viết trên mạng xã hội về ngành y thường được các lãnh đạo Bộ mang ra đọc và thảo luận. Hai vị Cục trưởng của hai lĩnh vực liên quan đến truyền thông nhiều nhất cùng hai vị lãnh đạo cấp Vụ trưởng đã khẳng định, họ luôn cởi mở thông tin với báo chí. Ngoài ra, mạng xã hội cũng sẽ là kênh hữu hiệu giúp họ lắng nghe ý kiến dân phản ánh, phát hiện những sai sót để xử lý kịp thời.

Khoan nói về quan điểm, vấn đề đúng sai trong công việc, trong quản lý, bằng những việc làm như trên, tôi cho rằng, Bộ Y tế đã thể hiện một thái độ đúng đắn và phù hợp với xu thế của thời đại, đó là đối thoại thông qua truyền thông. Bộ không chỉ quan tâm đến hệ thống báo chí truyền thống, mà còn chú ý đến cả những phản ứng của truyền thông xã hội. Một người như tôi, chủ một phòng khám tư nhân nhỏ, với quyền hành trong tay, Bộ Y tế cũng như bà Bộ trưởng có thể bắt ép tôi gỡ bỏ những bài viết phản ánh bất cập của ngành y, hay viết theo ý kiến của lãnh đạo bất cứ lúc nào. Nhưng họ đã không làm vậy, mà chọn cách đối thoại. Tôi nghĩ đây quả là sự chuyển mình mạnh mẽ trong tư duy của lãnh đạo. Một vị Cục trưởng đã hẹn gặp tôi để giải thích cho tôi thêm về cách giảm tải bệnh viện của Bộ. Bộ trưởng và thư ký của bà cũng đã cho tôi biết thêm những số liệu thống kê thăm dò, quá trình để đi đến quyết định chống nằm ghép…

Thời gian vừa qua, trong dư luận có rất nhiều phản ứng không tốt đối với y tế, thậm chí hiện tượng bạo hành nhắm vào nhân viên y tế có chiều hướng gia tăng. Tôi hy vọng rằng với sự thay đổi mạnh mẽ trong công tác truyền thông y tế, y tế Việt Nam sẽ được người dân và dư luận hiểu rõ hơn, để từ đó phát triển ngày càng lớn mạnh, đáp ứng được nhu cầu ngày càng cao, ngày càng đa dạng về chăm sóc và bảo vệ sức khỏe, mang lại sự hài lòng cho người dân, góp phần làm cho đất nước ta trở nên đáng sống hơn.

Và tôi cũng mong mỏi lắm các cơ quan quản lý khác cũng chọn đối thoại làm phương pháp giao tiếp với người dân, với dư luận, hơn là sử dụng những biện pháp cấm đoán.

Theo Võ Xuân Sơn- VnExpress

Wikipedia

Kết quả tìm kiếm

Powered By Blogger